0 GIỎ HÀNG
CỦA BẠN
Giỏ hàng đã đặt
Không có sản phẩm nào trong giỏ hàng!
Tổng tiền: 0 ₫ Xem giỏ hàng

Các vấn đề liên quan trước và sau phẫu thuật chỉnh hình mũi

Các vấn đề liên quan trước và sau phẫu thuật chỉnh hình mũi

, 43 phút đọc

, Cập nhật:
Xem:
488

Nguồn: Sách Phẫu thuật tạo hình mũi người châu Á

Chủ biên: Bác sĩ Man Koon Suh

1 Chuẩn bị trước phẫu thuật nâng mũi

1.1 Tư vấn và khám bệnh nhân ban đầu 

1.1.1 Tư vấn trước phẫu thuật

Tư vấn trước phẫu thuật ban đầu là một thủ tục đơn giản trong đó kế hoạch phẫu thuật tương ứng được vạch ra theo hình dạng mũi mong muốn của bệnh nhân. Mặc dù đơn giản, nó là một quá trình quan trọng và cần thiết để cải thiện sự hài lòng sau phẫu thuật. Phần lớn, các bác sĩ phẫu thuật thẩm mỹ lành nghề có thể đạt được hình dạng mũi sau phẫu thuật mà bệnh nhân mong muốn. Tuy nhiên, điều này không nhất thiết có nghĩa là bệnh nhân sẽ hài lòng với kết quả. Nâng mũi là một phẫu thuật có liên quan đến một số yếu tố tâm lý, và do đó, các bác sĩ phẫu thuật thẩm mỹ nên nắm bắt đầy đủ các kỳ vọng của bệnh nhân, các yếu tố tâm lý và sức khỏe tinh thần trước khi tiến hành phẫu thuật.

Bác sĩ phẫu thuật thẩm mỹ nên lọc bệnh nhân có động cơ tích cực và kỳ vọng thực tế để tránh bất kỳ vấn đề nào có thể phát sinh từ cuộc phẫu thuật cho bệnh nhân với các vấn đề sức khỏe hoặc kỳ vọng không thực tế. Bác sĩ phẫu thuật phải có khả năng nhận ra những kỳ vọng không thực tế, nghi ngờ về động cơ và sức khỏe tinh thần của bệnh nhân khi trải qua phẫu thuật nâng mũi.

Trong thực tế, hầu hết những bất mãn sau phẫu thuật không phải do tác dụng phụhay bất mãn với hình dạng mũi, mà là do sự thất vọng vì kết quả thực tế không như mong đợi của bệnh nhân. Vì lý do đó, các bác sĩ phẫu thuật nên kiềm chế không ép buộc phẫu thuật với bệnh nhân hoặc đảm bảo các kết quả không thực tế. 

Trong thời đại internet này, thông tin về các vật liệu nâng mũi và phương pháp phẫu thuật có thể dễ dàng truy cập một cách công cộng. Do đó, nhiều bệnh nhân đư nghiên cứu các phương pháp phẫu thuật và đưa ra những yêu cầu cụ thể đối với phẫu thuật mà họ mong muốn dựa trên quyết định của chính họ. Những bệnh nhân này có xu hướng không đồng ý với các đề xuất của bác sĩ phẫu thuật trong quá trình tư vấn và sẽ tranh luận về phương pháp nào họ tin là phương pháp tốt nhất, có nghĩa là có nhiều khả năng xảy ra không hài lòng sau phẫu thuật và các vấn đề liên quan. 

Phẫu thuật nên tránh hoặc tiến hành thận trọng trong các trường hợp sau: 

Bệnh nhân mắc bệnh tâm thần (tâm thần phân liệt, trầm cảm, v.v.) 

Bệnh nhân có kỳ vọng quá cao.

Bệnh nhân có nhu cầu không thực tếd. Bệnh nhân nghiện phẫu thuật thẩm mỹ.

Bệnh nhân có biến dạng cơ thể.

Bệnh nhân đáng nghi ngờ, bệnh nhân khó khăn trong giao tiếp.

Bệnh nhân cố gắng khắc phục mặc cảm tự ti bằng phẫu thuật.

Bệnh nhân có tiền sử kiện tụng liên quan đến nâng mũi. 

Bệnh nhân mắc chứng tự ái hoặc rối loạn ám ảnh cưỡng chế.

1.1.2 Khám trước phẫu thuật 

Kiểm tra trước phẫu thuật nên kiểm tra và ghi lại các tài liệu sau: 

Tài liệu về giải phẫu mũi

Tình trạng da và mô dưới da: độ dày của da, sẹo, sắc tố

Cấu trúc hỗ trợ

  • Hình dạng xương mũi, độ lệch, chiều rộng 
  • Sụn: Đối xứng sụn trên bên ngoài, tình trạng sụn vách ngăn

Đầu mũi

  • Tình trạng da
  • Chiều cao, chiều rộng của đầu mũi
  • Đối xứng, hình dạng của lỗmũi
  • Điểm xác định hình dạng đầu mũi
  • Kích thước / độ đàn hồi / sức mạnh của sụn Alar
  • Đầu mũi rũ xuống khi cười

Nền mũi

  • Điều kiện trụ mũi: đối xứng, độ dày
  • Kích thước lỗ mũi, đối xứng
  • Độ dày và hình dạng thành bên Alar
  • Tình trạng van ngoài
  • Hình dạng chân mũi, độ nhô ra

Mối quan hệ với môi trên

  • Tình trạng ANS
  • Góc môi – trụ mũ
  • Chiều dài môi trên 
  • Cười hở lợi
  • Mối quan hệ Alar – trụ mũi

Kiểm tra bên trong mũi

  • Vách ngăn
  • Cuốn mũi
  • Van trong

Kiểm tra hình ảnh học 

Kiểm tra hình ảnh thường được sử dụng trong phẫu thuật nâng mũi để điều trị mũi lệch. Chế độ xem xương mũi và chế độ xem Waters là phổ biến nhất, trong khi quét CT cũng được sử dụng rộng rãi (Hình 2-1). 

Hình 2-1 Kiểm tra hình ảnh 
a: Chế độ waters
b:xem xương mũi
c: CT

1.2 Chụp ảnh lâm sàng 

Hồ sơ bệnh nhân là một phần quan trọng của việc điều trị và là một tài liệu chính xác về tình trạng bệnh nhân trước khi phẫu thuật đư ợc chứng minh là cực kỳ hữu ích. Đặc biệt, lĩnh vực phẫu thuật thẩm mỹ hầu hết có thể nhìn thấy bằng mắt thường, vì vậy việc chuẩn bị một hồ sơ chụp ảnh trước khi phẫu thuật là điều thiết thực. 

Bệnh nhân có xu hướng so sánh kết quả sau phẫu thuật của họ dựa trên một hồi ức mơ hồ về hình ảnh trước phẫu thuật của họ. Rà soát sau phẫu thuật có thể nhận ra các vấn đề với hình ảnh sau phẫu thuật của bệnh nhân mà họ có thể không nhận ra trước khi phẫu thuật, do đó, rất hữu ích khi chuẩn bị hồsơ chụp ảnh khách quan trước phẫu thuật để tránh 

96 các vấn đề có thể xảy ra. Nói cách khác, hình ảnh đóng vai trò là hồ sơ khách quan và chính xác về hình thức bên ngoài của bệnh nhân. 

Ngoài việc so sánh sau phẫu thuật, có thể sử dụng hình ảnh trước phẫu thuật đểlàm rõ yêu cầu của bệnh nhân trong quá trình tư vấn, vạch ra kế hoạch phẫu thuật và làm tài liệu tham khảo cho các bệnh nhân khác trong quá trình tư vấn. Hơn nữa, các tài liệu này có thể là tài liệu tham khảo có giá trị cho các bài giảng, thuyết trình và xuất bản trong lĩnh vực nghiên cứu. 

Một bức ảnh lâm sàng có ý nghĩa cần phải chính xác. Tất cả các bức ảnh nên được lấy nét, và được chụp vài tháng một lần đểđưa ra so sánh sau phẫu thuật phù hợp. Nói tóm lại, tất cả các yếu tố ngoài thời gian chụp ảnh nên được kiểm soát bao gồm cả tư thế, sử dụng cùng một thiết bị máy ảnh và ống kính, ánh sáng, và phông nền. 

1.2.1 Thiết bị

Thân máy ảnh

Thân máy là yếu tố ít quan trọng nhất trong chụp ảnh lâm sàng. Khi máy ảnh DSLR tràn ngập thị trường, máy ảnh DSLR có thể dễ dàng mua được. Ngay cả khi máy ảnh DSLR không có sẵn, việc sử dụng máy ảnh kỹ thuật số nhỏ gọn có thể chụp ảnh lâm sàng với chất lượng tốt miễn là người chụp biết cách xử lý thiết bịvà điều chỉnh cho phù hợp. Khi mua thân máy ảnh, tốt nhất bạn nên tìm loại có chức năng đơn giản, thân thiện với người dùng và có sẵn rộng rãi để có thể dễ dàng mua bất kỳ thiết bị bổ sung hoặc bộ phận nào được sử dụng cho máy ảnh. Canon, Nikon và Olympus được khuyến nghị vì chúng cũng có một loạt các phụ kiện liên quan đến hình ảnh y tế có thể dễ dàng mua. 

Mẫu máy phổ biến nhất là máy ảnh DSLR 35mm. Ưu điểm chính của máy ảnh DSLR là nó ghi lại hình ảnh đối tượng trên phim hoặc cảm biến kỹ thuật số của máy ảnh một cách chính xác như đối tượng có thể nhìn thấy bằng mắt thường. Máy ảnh khác với máy ảnh phản xạống kính đơn (SLR) sử dụng nhiều ống kính để ghi lại hình ảnh và hình ảnh được ghi lại trên phim và trên công cụ tìm một cách đồng thời, có thể gây ra một số mức độ hiển thị sai. Mặt khác, máy ảnh DSLR sử dụng cùng một ống kính để thu ánh sáng qua gương và lăng kính để hình ảnh được ghi đồng thời trên công cụ tìm và phim, điều đó có nghĩa là mức độ hiển thị sai được kiểm soát hoàn toàn. Đặc biệt, hình ảnh ở cự ly gần sử dụng máy ảnh không phải là máy ảnh DSLR làm tăng thêm vấn đề mức độ hiển thịsai, điều này làm cho máy ảnh DSLR phù hợp hơn cho chụp ảnh lâm sàng. 

Máy ảnh DSLR có xu hướng đắt hơn với các cảm biến lớn hơn, và máy ảnh có cảm biến có cùng kích thước như phim 35mm có thể rất đắt. Vì vậy, các máy DSLR khuếch tán thông thường trên thịtrường sử dụng các cảm biến nhỏhơn, điều đó trởthành một yếu tố phù hợp trong việc lựa chọn góc ngắm của ống kính, và cần được xem xét. 

1.2.2 Ống kính

 Chất lượng của ống kính quyết định độ truyền sáng, lấy nét hình ảnh và màu sắc của ảnh cuối cùng, nhưng những tiến bộ gần đây được thực hiện trong chụp ảnh kỹ thuật số đư làm giảm tầm quan trọng của các yếu tố này. Thay vào đó, điều đầu tiên cần xem xét khi chọn ống kính là độ dài tiêu cự hoặc góc ngắm. 

Độ dài tiêu cự xác định độ mở góc của thấu kính để khúc xạ ánh sáng. Giả sử những bức ảnh được chụp bởi kiểm soát khoảng cách giữa máy ảnh và đối tượng, một ống kính có tiêu cự lớn hơn (ống kính tele) có thể phóng to hình ảnh trong khi ống kính có tiêu cự nhỏhơn (ống kính góc rộng) cung cấp phạm vi bao phủ nhiều hơn bằng cách thu nhỏ tối thiểu tầm nhìn. 

Do đó, ống kính 80mm là tốt nhất để chụp cận cảnh, trong khi ống kính 35mm được sử dụng phổ biến hơn cho chụp toàn thân. Dựa trên máy ảnh DSLR 35mm, độ dài tiêu cự tối ưu là 35mm cho ảnh toàn thân, 50mm cho ảnh chụp thân trên, 80mm cho ảnh chụp mặt và 100mm cho bất kỳ hình chụp cận cảnh nào của một đặc điểm khuôn mặt cụ thể. Bất kỳ ống kính nào có tiêu cự dưới 35mm đều có độ méo cao hơn và do đó nên tránh sử dụng cho hồ sơ y tế. 

Các ống kính tiêu cự đơn cho chất lượng hình ảnh tốt hơn, nhưng ống kính đa tiêu cự có chức năng thu nhỏ phóng to sẽ thuận tiện hơn vì chúng cho phép cả chức năng chụp xa và góc rộng. Khi chọn ống kính, bạn cũng nên nhớ rằng hầu hết các máy ảnh DSLR trên thịtrường thường có độ phóng đại 1,6 lần trong góc ngắm (Hình 2-2, Hình 2-3). 

Hình 2-2 Hình ảnh của đối tượng dưới các độ dài tiêu cự khác nhau
 A. 24mm, B 35mm, C. 80mm, D. 100mm. 
Tất cả bốn bức ảnh được chụp ở cùng một khoảng cách từ máy ảnh đến chủ thể. Có thể thấy,ăđộ dài tiêu cự nhỏhơn rất hữu ích cho những bức ảnh toàn thân và độ dài tiêu cự lớn hơn rất hữu ích cho những bức ảnh cận cảnh. 
Hình 2-3 So sánh góc nhìn dựa trên kích thước phim (cảm biến): DSLR toàn thân khung hình so với DSLR thân máy có độ phóng đại 1.6. 
A. Toàn thân máy DSLR 50mm
B. Phóng đại 1.6 thân máy ảnh DSLR thông thường 50mm. 

Ngay cả khi chụp ảnh ở cùng khoảng cách giữa máy ảnh và cùng tiêu cự, máy ảnh DSLR thông thường có góc ngắm hẹp hơn (ống kính tele, độ dài tiêu cựcao hơn).Do đó, khi sử dụng máy ảnh DSLR thông thường, yếu tố này phải được xem xét khi chọn ống kính phù hợp. Nói chung, để có được hiệu ứng tương tự của ống kính 28-80mm được sử dụng trong các máy ảnh DSLR toàn thân bằng máy ảnh DSLR thông thường, độ dài tiêu cự của ống kính phải được điều chỉnh thành 18- 50mm. 

Thông thường, các ống kính có khẩu độ lớn hơn (giá trị nhỏ hơn, ống kính sáng hơn) có xu hướng đắt hơn. Tuy nhiên, chụp ảnh lâm sàng thường diễn ra dưới ánh sáng nhấp nháy hoặc các nguồn ánh sáng gián tiếp khác, do đó không cần phải mua một ống kính đắt tiền với khẩu độ lớn hơn.

1.2.3 Ánh sáng 

Màu sắc của đối tượng khác nhau rõ ràng dưới ánh sáng mặt trời tự nhiên và ánh sáng huỳnh quang. Mắt người có khảnăng tự nhiên thích nghi với nguồn ánh sáng mới nên mắt thường có thể không làm bằng chứng được, nhưng cảm biến máy ảnh và phim ghi lại một hình ảnh hoàn toàn khác. So với ánh sáng tự nhiên thông thường, ảnh chụp vào lúc hoàng hôn sẽcó tông màu đỏ, trong khi đèn sợi đốt có thêm tông màu vàng và đèn huỳnh quang có tông màu xanh. Những biến thể màu sắc của ánh sáng thường được gọi là nhiệt độmàu và được đo theo thang Kelvin (K). Nhiệt độmàu cao hơn biểu thị tông màu xanh nhiều hơn, trong khi nhiệt độ màu thấp hơn biểu thị tông màu vàng hoặc đỏ. Để điều chỉnh các biến thể màu này, máy ảnh sử dụng phim nên được điều chỉnh riêng biệt cho nhiệt độ màu. Trong trường hợp máy ảnh kỹ thuật số, nhiệt độ màu có thể được điều chỉnh tại cài đặt. Khi sử dụng ánh sáng nhấp nháy, máy ảnh phải được điều chỉnh dựa trên nhiệt độ màu của nhấp nháy để ghi lại một bức ảnh chính xác (Hình 2-4).

Hầu hết các máy ảnh đều có một bộ tích hợp thiết bị chiếu sáng nhấp nháy (flash), đư ợc gắn ngay bên cạnh ống kính. Khi nó sáng lên, nó sẽ xóa các bóng trong ảnh và làm cho đối tượng trông phẳng không có góc cạnh. Tuy nhiên, các bộđèn flash đư ợc đặt bên ngoài có thể mang lại kết quả rất khác nhau tùy thuộc vào vị trí và góc của ánh sáng. Ảnh chụp dưới ánh sáng trực tiếp không khác biệt so với ảnh chụp bằng đèn flash tích hợp, nhưng sử dụng các bề mặt phản chiếu nơi ánh sáng bị bật ra khỏi trần nhà hoặc tường có thể dẫn đến bóng mềm hơn.

Hình 2-4 So sánh ảnh chụp dưới nhiệt độ màu khác nhau 

Hướng, góc và phạm vi của bóng cũng có thể được điều chỉnh. Vì các yếu tố này gây ra các biến thể rộng,đi ều quan trọng là phải duy trì cùng một tiêu chuẩn nhấp nháy tương tựđể chụp ảnh một cách có kiểm soát. Khoảng cách giữa thiết bị nhấp nháy và ống kính gây ra mức độ hiển thị sai. Trong hầu hết các trường hợp chụp ảnh lâm sàng, vấn đề mức độ hiển thị sai này là không đáng kể. Tuy nhiên, khi chụp ảnh cận cảnh miệng, lỗmũi và các quy trình phẫu thuật liên quan đến độ phóng đại của các khu vực hẹp và sâu, mức độ hiển thị sai này có nghĩa là sẽ không đủ ánh sáng để chụp chính xác hình ảnh. Trong những trường hợp như vậy, nên sử dụng nhấp nháy vòng (Hình 2-5). Nhưng nhấp nháy vòng không được khuyến nghị cho ảnh chụp toàn thân thông thường vì sẽ không có bóng trong ảnh, làm che khuất các chi tiết và giảm độ sâu, cuối cùng tạo ra một bức ảnh phẳng không có nhiều góc cạnh. Bởi vì điều này, ứng dụng của nhấp nháy vòng là tương đối hạn chế. 

A. Nhấp nháy bình thường B. Nhấp nháy vòng

Hình 2-5 So sánh các bức ảnh dựa trên các kiểu nhấp nháy. 
A. Chụp khoang miệng bằng cách sử dụng nhấp nháy thường tạo ra bóng. 
B. Sử dụng nhấp nháy vòng giải quyết vấn đề bằng cách cho ánh sáng tốt hơn.
A. Ánh sử dụng ánh sáng trực tiếp 
B. Ánh sử dụng nguồn sáng mạnh hơn
Hình 2-6 So sánh ảnh với vị trí và góc đèn flash khác nhau.
A. Ánh sáng trực tiếp. 
B. Độ phản chiếu của trần (nguồn sáng mạnh hơn).

Các bức ảnh được chụp dưới ánh sáng trực tiếp hầu như không có bóng, nhưng cũng có một đường viền mờ hơn. Khi nguồn sáng di chuyển lên hoặc đi ngang, nó sẽ tạo ra bóng và tạo ra nhiều góc cạnh hơn cho chủ thể. Tuy nhiên, ánh sáng quá mức có thể làm rõ các nếp nhăn hoặc gây biến dạng trong hình ảnh, chẳng hạn như làm cho mũi đối tượng xuất hiện lệch. 

1.2.4 Phông nền 

Một tông màu nền quá nhẹ sẽ dẫn đến bóng tối hơn, trong khi nền tối sẽ hòa vào đường chân tóc do độ tương phản thấp. Phông nền một màu duy nhất nên được sử dụng, vì việc sử dụng nhiều mẫu màu có thể gây phân tán. Vật liệu vinyl có độ phản xạ cao với ánh sáng hoặc vật liệu thiếu tính đồng nhất cấu trúc có xu hướng dễ bị nhăn là không phù hợp. Nói chung, các màu nền thường được sử dụng nhất là từ xanh nhạt đến xanh đậm .

1.3 Chụp ảnh 

1.3.1 Hướng chiếu sáng 

Khía cạnh khó nhất của nhiếp ảnh lâm sàng là ánh sáng. Các bức ảnh được chụp để so sánh tiến độ và kết quả sau phẫu thuật nên ở cùng một góc chiếu sáng. Ngay cảtrong cùng điều kiện, việc sử dụng các góc ánh sáng khác nhau có thể tạo bóng một cách có chủđích, điều này làm cho nếp nhăn xuất hiện sâu hơn và bóng dưới mắt tối hơn, khiến đối tượng trông già hơn. (Hình 2-6)

Khi nền của bức ảnh hiển thị bóng dày, điều này ảnh hưởng đến việc phân định đường viền và nên tránh. Để tránh bóng, đối tượng nên đứng ở khoảng cách so với phông nền (khoảng 70cm hoặc hơn).

1.3.2 Cường độ ánh sáng 

Các chi tiết của bức ảnh thay đổi với cường độ ánh sáng. Chẳng hạn, một bức ảnh được chụp một cách có chủ ý làm sáng có thể làm mờ các nếp nhăn và che giấu các bề mặt gồ ghề và các vết đ ỏthường thấy trên vùng phẫu thuật sau phẫu thuật. Mặt khác, cường độánh sáng quá cao cũng có thể không chụp đư ợc nhiều chi tiết hơn, điều này không thể phục hồi ngay cả khi sử dụng phần mềm tăng cường hình ảnh kỹ thuật số. Vì vậy, tốt hơn là chụp ảnh ởcường độ ánh sáng thấp hơn, vì hình ảnh tối hơn có thểđư ợc tăng cường để xuất hiện sáng hơn mà không bị mất chi tiết. 

1.3.3 Độ sâu 

Khẩu độ hoặc độ sáng của ống kính (f) có liên quan trong việc kiểm soát độ sâu của ảnh chụp đối tượng. Trong chụp ảnh lâm sàng, không cần sử dụng lấy nét hay bất kỳ hiệu ứng đặc biệt nào khác liên quan đến độ sâu. Trên thực tế, để đảm bảo rằng tiêu cự vẫn rõ ràng ở tất cả các khu vực, khẩu độ nên được giới hạn ở f8 trở lên khi chụp. Trong trường hợp chụp ở cự ly gần, độ sâu thậm chí còn quan trọng hơn vì các vùng lấy nét là những vùng duy nhất cho hình ảnh rõ nét. Do đó, đối với ảnh tầm gần, điều quan trọng là phải giảm khẩu độđểcó được hình ảnh rõ nét. (Hình 2-7) 

Hình 2-7. So sánh ảnh dựa trên khẩu độ và độ sâu. Cả hai bức ảnh được chụp bằng ống kính 50mm bằng cách tập trung vào mắt. 
A.F2.8 chỉ cho thấy sự tập trung rõ ràng cho mắt trong khi mũi và tai bị mờ. 
B. F16 cho thấy hình ảnh rõ ràng cho mắt, tai và mũi.

1.3.4 Tốc độ màn trập 

Chụp ảnh lâm sàng sử dụng đèn flash, khiến tốc độ màn trập không liên quan. 

1.3.5 Tư thế bệnh nhân

Ngay cả sự thay đổi nhỏ nhất trong tư thế của bệnh nhân có thể dẫn đến sự khác biệt lớn trong bức ảnh. Chẳng hạn, nâng cằm trong khi chụp có thể làm cho chiều dài của khuôn mặt trông ngắn hơn, nhấn mạnh xương hàm dưới và rút ngắn mũi (Hình 2-8). 

Khi đứng thẳng, một ít người có tư thế cho phép cả hai bên song song chính xác dựa trên trục tung. Do đó, bệnh nhân phải được hướng dẫn duy trì sự cân bằng đối xứng trong khi đứng thẳng dựa trên trục thẳng đứng, chủ yếu bằng cách nghiêng đầu và điều chỉnh tư thế theo các góc nhất định.

Khi chụp ảnh, bệnh nhân có xu hướng nhướn mày, mở mắt quá rộng hoặc căng môi sang hai bên. Biểu hiện trên khuôn mặt này được gọi là khuôn mặt hình ảnh và không mong muốn như một bức ảnh lâm sàng. Do đó, khi chụp ảnh, phải giúp thư giưn các cơ mặt trước khi chụp ảnh. Một phương pháp tốt là làm cho bệnh nhân nhắm mắt và chụp ảnh ngay khi họ mở mắt. Nhìn bên, nhìn xiên và nhìn từ nền mũi phải được chụp theo cách mà ống kính máy ảnh không cùng hướng với mắt bệnh nhân, và bệnh nhân nên được hướng dẫn không tạo giao tiếp bằng mắt. Trong các thử nghiệm lâm sàng, giao tiếp bằng mắt như vậy có thể làm mất tập trung vào các cấu trúc giải phẫu, và vì vậy phương pháp tốt nhất là đảm bảo rằng đồng tử

A. ạnh chụp dưới tư thế thông thường / Tiêu chuẩn 

B. ạnh chụp trong khi cằm được nâng lên 

Hình 2-8. So sánh ảnh dựa trên tư thế 
Ảnh B nhấn mạnh xương hàm dưới và làm cho mũi có vẻ ngắn hơn.

đối diện phía trước. Điển hình là, khi tạo các dấu hiệu cụ thể cho bệnh nhân nhìn vào tường trong phòng, đểđảm bảo rằng các bệnh nhân không bị sao nhãng bởi giao tiếp bằng mắt. Vì các bệnh nhân có chiều cao khác nhau, nên rất hữu ích khi thực hiện một sốđánh dấu dựa trên chiều cao đểgiúp có được tư thế tốt nhất.

1.3.6 Góc chụp camera 

Giống như tư thế của bệnh nhân, góc chụp camera sử dụng có thểảnh hưởng lớn đến ảnh. Để giảm lỗi do góc chụp camera, điều quan trọng là chuẩn hóa góc chụp. 

1.4 Ảnh lâm sàng cơ bản 

1.4.1 Chụp toàn mặt 

Đây là hình chụp cơ bản nhất được sử dụng cho những bệnh nhân đang trải qua phẫu thuật thẩm mỹ khuôn mặt. Đối với chụp mặt, máy ảnh nên được giữ theo chiều dọc và ảnh nên được chụp dựa trên 5 góc - mặt trước, mặt trái / phải và mặt xiên trái / phải. Tất cả các bức ảnh nên được chụp ở cùng độ cao của chủ thể. Để chụp toàn bộ khuôn mặt, các góc chụp Frankfurt được sử dụng làm cơ sở tiêu chuẩn. 

Ảnh chụp phía trước bao gồm đỉnh đến đầu ức của xương đòn. Đường nối giữa hai tai phải vuông góc với đường đầu tiên và lấy vị trí trung tâm của ảnh. Các đường nối giữa hai đồng tử của mắt và đường mép của môi nên ở mức nằm ngang, trong khi đư ờng nối giữa đỉnh, giữa trán, đầu mũi, giữa môi và cằm nên ở mức nằm dọc và đặt ở trung tâm của bức ảnh (Hình 2-9). 

Nếu khuôn mặt không đối xứng, một tấm hình chụp ảnh chuẩn chính xác nên được thực hiện theo các hướng dẫn này để hiểu rõ nhất mức độ bất đối xứng. Ảnh theo góc nhìn trước cho thấy sự chính xác nhất của sự đối xứng của 

Hình 2-9: Ảnh phía trước 
Hình 2-10: Ảnh bên 

mũi và chứa các chi tiết rõ ràng nhất về chiều dài mũi, chiều rộng và hình dạng mũi. 

Các hình ảnh với góc nhìn bên luôn luôn bao gồm đầy đủ tai và có đầy đủ các đư ờng giới hạn về phía sau của đầu và đầu mũi. Các hình ảnh góc nhìn bên nên đảm bảo chỉ có một bên của lông mày được nhìn thấy và khi gốc mũi quá cao, góc phải được điều chỉnh cho phù hợp (Hình 2-10). Góc nhìn bên hiển thị chế độ xem tốt nhất của bức ảnh nghiêng dựa trên vị trí của gốc mũi, chiều cao mũi, chiều dài, độ nhô của đầu mũi, vị trí của ala mũi với trụ mũi, vị trí của mũi liên quan đến trán hoặc môi, và tổng thể độ nghiêng của khuôn mặt. 

Hình 2-11: Ảnh với góc nhìn xiên 
Hình 2-12 Góc nhìn từ nền mũi 

Các bức ảnh nhìn xiên nên được chụp để đảm bảo rằng đỉnh mũi thẳng hàng với các đường nét của má. Vì người châu Á có xu hướng đầu mũi thấp hơn, cho nên lời khuyên là để lại một khoảng trống nhỏ giữa đầu mũi và các đường nét của má khi chụp ảnh bệnh nhân châu Á. Hình ảnh nên hiển thị chính xác bất kỳ sự mất cân bằng nào của mũi, ví dụ, nếu đầu mũi bị vẹo về một phía (Hình 2-11). Các hình ảnh nhìn xiên cho thấy độ nghiêng và góc cạnh của dáng mũi, và sự hài hòa của nó với  má, môi và mắt mà không dễ dàng được phát hiện trong chế độ chụp ảnh nhìn trước và ảnh bên. 

1.4.2 Ảnh chụp cận cảnh mũi

Khi bệnh nhân đang lựa chọn phẫu thuật nâng mũi, các hình ảnh lâm sàng nên bao gồm hình ảnh nhìn từ nền mũi và hình chụp toàn bộ khuôn mặt. Hình ảnh nhìn từnền mũi được chụp bằng cách nâng cằm lên cao để đảm bảo rằng đầu mũi nằm ở giữa cả hai mí mắt (Hình 2-12). Ảnh chụp từ nền mũi cho thấy chi tiết về kích thước và tính đối xứng của lỗmũi, chiều rộng và chiều dài của trụ mũi, chiều rộng của nền mũi và sự cân bằng của đầu mũi. 

2 Hướng dẫn trước phẫu thuật

2.1 Hướng dẫn trước phẫu thuật

Như với tất cả các phẫu thuật thẩm mỹ, nâng mũi đòi hỏi phải có sựtư vấn kỹ lưỡng với bệnh nhân trước khi phẫu thuật. Nếu bệnh nhân mắc các bệnh từ trước, những bệnh này cần được ghi nhận trong quá trình phẫu thuật trước phẫu thuật đểngăn ngừa các sự cố y khoa. Bệnh nhân mắc các bệnh từtrước nên được kiểm tra các dấu hiệu sinh tồn cơ bản như huyết áp.

Uống Aspirin, thuốc ức chế kết tập tiểu cầu và bất kỳ loại thuốc nào khác ảnh hưởng đến hoạt động tim mạch đều có thểlàm ngăn sự cầm máu trong khi làm phẫu thuật và có thể gây chảy máu hoặc tụmáu. Như vậy, bệnh nhân thường xuyên dùng những loại thuốc này nên tham khảo ý kiến bác sĩ để đảm bảo rằng lượng thuốc này tạm thời được ngưng hoặc điều chỉnh lại. 

Bệnh nhân mắc bệnh tiểu đường sẽ trải qua quá trình phục hồi sẹo kéo dài và dễ bị nhiễm trùng, và cần được thông báo chính xác về những rủi ro này trước khi phẫu thuật. Sau phẫu thuật, những bệnh nhân này cần được theo dõi kỹ lưỡng hơn và yêu cầu điều trị khác nhau như trì hõan cắt chỉ. Bệnh nhân bị nhiễm trùng xoang, cảm lạnh thông thường, các triệu chứng viêm cấp tính hoặc bất kỳ dấu hiệu nhiễm trùng nào (bao gồm cả mụn trứng cá) trên mũi nên trì hoưn phẫu thuật. Các thủ tục phẫu thuật đòi hỏi phải dung miếng cấy ghép đặc biệt dễ bị nhiễm trùng và cần đư ợc tiến hành thận trọng hơn. Bệnh nhân bịviêm mũi dịứng cần phải điều trị triệu chứng trước khi tiến hành phẫu thuật. Bệnh nhân nên được hỏi về bất kỳ dịứng với các loại thuốc được sử dụng trong hoặc sau khi phẫu thuật (như kháng sinh) để tránh bất kỳ phản ứng có hại nào có thể xảy ra. 

Trong trường hợp bệnh nhân châu Á, nhiều người trong số họthường dùng các sản phẩm y tế hoặc thuốc thảo dược như thuốc đông y, Hồng SâmNhân Sâm. Nhữngthực phẩm này có khảnăng gây chảy máu nhiều hơn, vì vậy, đối với những bệnh nhân sử dụng thuốc đông y thường xuyên với các thành phần không chắc chắn, họnên được yêu cầu đình chỉ các loại thuốc trong ít nhất 1 tuần. 

2.2 Có nên ăn trước khi phẫu thuật

Phẫu thuật chỉ cần gây tê cục bộ không yêu cầu nhịn ăn. Tuy nhiên, ngày nay bệnh nhân muốn tránh những cơn đau có thể do gây tê tại chỗ và lựa chọn phương pháp không đau và thoải mái hơn thông qua thuốc an thần tiêm tĩnh mạch. Buồn nôn và nôn có thể là tác dụng phụđối với bất kỳ thuốc gây mê nào gây ngủ, và mặc dù nó cực kỳ hiếm, phản ứng quá mẫn với thuốc gây mê có thể gây ngủ quá sâu có thểphải đặt ống nội khí quản khẩn cấp. Đó là khuyến cáo để hạn chế thực phẩm trước khi mổ. Đối với thuốc an thần tiêm tĩnh mạch, thời gian làm trống dạ dày nên theo tiêu chuẩn, trong đó 4 giờlà đủ. 

Khi phẫu thuật đòi hỏi phải thu hoạch sụn sườn, có thể phải gây mê toàn thân cần đặt nội khí quản, yêu cầu bệnh nhân phải nhịn ăn qua đêm. Ngay cả khi nhịn ăn, nên dùng thuốc huyết áp vào giờbình thường với lượng nước uống tối thiểu. Đối với bệnh nhân tiểu đường, nhịn ăn có thể khiến lượng đường trong máu giảm và có thể phải điều chỉnh thông qua truyền dịch tĩnh mạch. 

2.3 Vô khuẩn trước phẫu thuật

Lông mũi nên được cắt càng ngắn càng tốt để không cản trở quá trình phẫu thuật. Toàn bộ khuôn mặt nên được khử trùng bằng cách lau betadine và dùng champ vô khuẩn để bao phủ tất cả các khu vực khác ngoài khu vực phẫu thuật. Khi phẫu thuật yêu cầu sụn tai, cần phải bộc lộ tai. Vì các quyết định như vậy thường được đưa ra trong quá trình phẫu thuật, tốt nhất là để bộc lộ tai. Bên trong mũi nên được làm sạch cẩn thận và chậm rãi sử dụng betadine, đảm bảo không làm tổn thương bềmặt niêm mạc. 

3 Băng ép sau phẫu thuật

Các sụn và xương phía dư ới không ổn định ngay sau khi thực hiện phẫu thuật nâng mũi, nên dễ bịsưng hoặc tụ máu. Các loại nẹp giấy nên được sử dụng để gây áp lực và giữ da của khu vực phẫu thuật đểngăn chặn các biến chứng này. Nẹp nên đư ợc áp dụng từđầu mũi đến vùng chau mày. Nếu phẫu thuật này bao gồm chỉnh sửa mũi dài hoặc điều chỉnh đầu mũi tròn, cần phải băng ép ởđầu mũi, tốt nhất là băng ép kiểu Joseph bao phủ toàn bộđầu mũi (Hình 2-13). Nẹp Nhựa bổ sung có thể giúp giảm khối máu tụ hoặc sưng và bảo vệnhiều hơn bằng cách hạn chế sự di chuyển của các mảnh xương mũi đư bị cắt trong quá trình phẫu thuật (Hình 2-14). Bất kỳ phẫu thuật nào liên quan đến việc cắt xương mũi nên sử dụng nẹp mũi trong ít nhất 1 tuần. Các miếng gòn gạc nên được sử dụng để ép khu vực vách ngăn trong phẫu thuật vách ngăn và phẫu thuật thu hoạch vách ngăn, có thể lấy ra sau 1-3 ngày (Hình 1-49). 

Hình 2-13 Băng ép kiểu Joseph

4 Các biến chứng liên quan đến cấy ghép

Nâng sóng bằng cách sử dụng miếng cấy ghép được báo cáo tần số tác dụng phụkhoảng 2,2 ~ 3,6% và tần số tương tự với Goretex, nhưng các số liệu chính xác phụ thuộc vào kinh nghiệm hoặc phương pháp của bác sĩ phẫu thuật.

Loại trừ nguyên nhân phổ biến nhất của tái phẫu thuật mũi, sự không hài lòng của bệnh nhân, tác dụng phụ liên quan đến miếng cấy ghép trong số các bệnh nhân tái phẫu thuật nâng mũi người châu Á là không cao. Tuy nhiên, các bác sĩ phẫu thuật nên lưu ý rằng miếng cấy ghép không phải là vật liệu hoàn hảo. Nỗ lực tối đa hóa các kỹ thuật phẫu thuật nhằm giảm thiểu tác dụng phụ và tìm hiểu cách điều trị tác dụng phụ cần phải được thực hiện. 

Tác dụng phụ liên quan đến miếng cấy ghép được gây ra bởi các đặc điểm vốn có của miếng cấy ghép, nhưng hầu hết là chiều cao của miếng cấy ghép, phương pháp được sử dụng và độ dày da của bệnh nhân. Tác dụng phụ phổ biến nhất là sử dụng miếng cấy ghép quá cao. 

Bàu viết này sẽ thảo luận về các biến chứng và liệu pháp liên quan đến miếng cấy ghép và phòng ngừa các vấn đềliên quan đến miếng cấy ghép. 

4.1 Biến dạng do sự co thắt sẹo bao xơ

4.1.1 Nguyên nhân 

Sự hình thành bao xơ xung quanh miếng cấy ghép silicone được gây ra bởi các phản ứng miễn dịch của đại thực bào. Hình thức bao xơ là một phần tự nhiên của việc sử dụng miếng cấy ghép silicone, nhưng khi bao xơ quá dày, nó có thể gây ra sự co rút dẫn đến sự biến dạng mũi. Phẫu thuật lặp đi lặp lại, nhiễm trùng và khối máu tụ là những nguyên nhân phổ biến nhất của sựco rút, nhưng khả năng xảy ra cũng tùy thuộc vào từng bệnh nhân. 

4.1.2 Biến dạng do hình thành bao xơ 

Hình thành bao xơ hoặc sẹo co rút kéo đầu sụn alar và da đầu mũi lên trên, rút ngắn mũi và làm cho mũi hếch (Hình 4-1). Đồng thời, miếng cấy ghép được đẩy lên trên và điểm bắt đầu của miếng cấy ghép di chuyển về phía trán (Hình 4-2). Trong khi đó, phần da đầu mũi tạo áp lực lên đường giới hạn của miếng cấy ghép và bắt đầu mỏng dần (Hình 4-3). 

Nếu sự co rút hình thành gần đường giới hạn của miếng cấy ghép, nó sẽ kéo da gần miếng cấy ghép làm cho các đường giới hạn của miếng cấy ghép có thể nhìn thấy rõ hơn (Hình 4. 4).

4.1.3 Điều trị

Hình thành bao xơ dẫn đến mũi hếch hoặc các đường giới hạn của miếng cấy ghép có thể nhìn thấy, có thểđược giải quyết theo cách sau: 

Hình 4-1 Mũi co rút
Hình 4-2 Miếng cấy ghép Silicon được đẩy lên cao do sự hình thành bao xơ và sẹo co rút.
Hình 4-3 Da đầu mũi trở nên cực kỳ mỏng do lực ép của đầu miếng cấy ghép silicon vào da và bị kéo lên bởi bao xơ và sẹo co rút. Miếng cấy ghép có thể được đẩy ra qua da bị đứt rách, khi tình trạng này bị bỏ sót. 
Hình 4-5 Khắc phục sự nhìn thấy các đường giới hạn của miếng cấy ghép do co rút bao xơ: cắt bỏbao xơ hai bên - và thay đổi miếng cấy ghép thành Gore-Tex  
Hình 4-4 Giới hạn của miếng cấy ghép nhìn thấy được do sẹo co rút bao xơ
Hình 4.5 Khắc phục sự cố nhìn thấy các đường giới ha j của miếng ghép do co rút bao xơ: cắt bỏ bao xơ hai bên- và thay đổi miếng cấy ghép thành Gore-Tex
a: Trước phẫu thuật b: Sau phẫu thuật 

Điều trị biến dạng mũi hếch 

Bước quan trọng nhất của phẫu thuật là tách toàn bộ bao xơ và sẹo co rút ra khỏi sụn alar và da, vì đây là những nguyên nhân chính khiến mũi hếch. Sau đó, miếng ghép mở rộng vách ngăn hoặc miếng ghép đảo ngược được thực hiện. 

Điều trị vấn đề nhìn thấy đường nét của miếng cấy ghép gây ra bởi sự co rút 

  • Cắt bỏ bao xơ được thực hiện ở đường giới hạn trái và phải của bao xơ, và miếng cấy ghép silicone được thay thế bằng Goretex không có bao xơ hoặc biểu bì mỡ (Hình 4-5) 
  • Cắt bỏ bao xơ được thực hiện và miếng cấy ghép được thay thế bằng Goretex được bọc trong cân cơ thái dương hoặc biểu bì mỡ. (Hình 4-6) 
  • Như đã giới thiệu trong phần điều chỉnh mũi hếch (chương 10), vạt bao xơđược mởra để che phủ miếng cấy ghép mới. 
  • Chất béo hoặc chất làm đầy được tiêm gần đường giới hạn của miếng cấy ghép. (Hình 4-7) 
Hình 4-6 Khắc phục các đường giới hạn miếng cấy ghép do sẹo co rút bao xơ: loại bỏ miếng cấy ghép, cắt bỏbao xơ và dùng miếng ghép biểu bì mỡ. 
a: Trước phẫu thuật 
b: loại bỏbao xơ và miếng cấy ghép silicone
c: Sau phẫu thuật 
Trong trường hợp sẹo co rút đi kèm với lớp da mỏng, mô ghép biểu bì mỡ là lựa chọn đầu tiên thay vì miếng cấy ghép. 
Hình 4-7 Tiêm mỡ dọc theo đường giới hạn miếng cấy ghép 
a: Trước phẫu thuật. Các đường giới hạn miếng cấy ghép có thể nhìn thấy cả hai bên.
b: Thiết kế để tiêm mỡ
c: Sau phẫu thuật 4 tháng

4.2 Huyết khối tự phát muộn

Khối máu tụ tự phát muộn đề cập đến sự tích tụ máu đột ngột bên trong bao xơ sau vài tháng hoặc nhiều năm sau khi sử dụng miếng cấy ghép silicone, thường đi kèm với sưng mũi và bầm tím (Hình 4-8). Chọc hút bằng kim cho thấy máu đỏ sẫm, giúp phân biệt với nhiễm trùng. 

4.2.1 Nguyên nhân 

165 Nguyên nhân chính vẫn chưa được xác định, nhưng nó được cho là do sự xói mòn của thành bên trong của bao xơ. Bột Canxi lắng xuống bề mặt miếng cấy ghép có thể làm trầy xước bề mặt của thành bao xơ. Cánh cửa miếng cấy ghép silicone hình thành các bao xơ không đều có thể gây ma sát với các bề mặt không đều của miếng cấy ghép gây chảy máu nhỏ. Nếu miếng cấy ghép được khoan lỗ, các mô của bao xơ có thể phát triển bên trong các lỗ và sự di chuyển đột ngột của miếng cấy ghép có thể khiến các mô bao xơ bị vỡ và chảy máu. Tuy nhiên, khối máu tụ cũng có thểxảy ra đối với miếng cấy ghép trơn mà không có nguyên nhân nào được liệt kê ở trên. 

4.2.2 Điều trị

Đi ều trị bao gồm sử dụng kim tiêm để lấy máu và sử dụng băng ép (Hình 4-9), trong khi việc sử dụng thuốc chống xuất huyết hoặc thuốc steroid có thể cần thiết. Hầu hết các trường hợp liên quan đến điều trị bảo tồn, nhưng nếu khối máu tụ xảy ra theo chu kỳ, miếng cấy ghép silicone được loại bỏ và thay thế bằng Goretex và các mô tự thân. 

Hình 4-8 khối máu tụ tự phát muộn 
Sưng và bầm tím xung quanh sóng mũi là dấu hiệu của khối máu tụ. 
Hình 4-9 Chọc hút khối máu tụ
Chọc hút thấy máu có màu sẫm, phân biệt khối máu tụ với nhiễm trùng. Điều trị bao gồm chọc hút máu tụ và băng ép.

4.3 Sự vôi hóa 

Khi miếng cấy ghép silicone vào cơ thể trong một thời gian dài, bề mặt silicon trải qua sự lắng canxi và lipid trong quá trình vôi hóa (Hình 4-10). Sự vôi hóa thường xảy ra ở bề mặt sóng của silicone, trong khi miếng cấy ghép có thể nhìn và sờ thấy trên da (Hình 4-11). 

Nguyên nhân 

Hầu hết vôi hóa trong miếng cấy ghép y khoa cao phân tửliên quan đến vôi hóa loạn dưỡng nhưng lý do chính xác vẫn chưa được xác định, và chỉ có một vài giảthuyết được báo cáo. Nhiều nhà nghiên cứu cho biết vôi hóa miếng cấy ghép silicone là phổ biến nhất ở khu vực tiếp xúc với lớp màng xương và cân cơ. Các nguyên nhân thường được cho là do sựkích thích cơ học đối với màng niêm mạc tạo ra tếbào nguyên bào xương, cung cấp khoáng chất thông qua lưu thông máu của màng xương, và ma sát vật lý của các lớp cơ. Goretex được biết là có ít hiện tư ợngvôi hóa hơn so với miếng cấy ghép silicone. 

Hình 4-10 Vôi hóa trên bề mặt miếng cấy ghép silicone 
Hình 4-11 Sóng mũi dưới cho thấy gồ không đều. Gồ bắt nguồn từ sự vôi hóa bềmặt silicon. 

4.3.1 Điều chỉnh

Miếng cấy ghép cần phải được loại bỏ và thay thế bằng miếng cấy ghép mới với sựtối thiểu vôi hóa như Goretex, biểu bì mỡ hoặc mô tự thân. Vôi hóa liên quan đến bao xơ đòi hỏi phải loại bỏ bao xơ (Hình 4-12). 

4.4 Thay đổi màu săc của da sóng mũi

4.4.1 Nguyên nhân 

Sự thay đổi màu sắc phổ biến nhất là màu đỏ của vùng da sóng mũi phía trên miếng cấy ghép, nhưng có những trường hợp liên quan đến sự thay đổi màu hơi xanh hoặc hơi trắng (Hình 4-13). Sự đổi màu của da là do áp lực lên da, da căng hoặc da mỏng.

Hình 4-12 Lấy bỏ miếng cấy ghép silicon và bao xơ
Bao xơ cũng có vôi hóa đáng kể. 
Hình 4-13 Đỏ da sóng mũi
a: miếng cấy ghép silicone, 
b: miếng cấy ghép Gore-Tex 

4.4.2 Điều trị

Giải pháp tốt nhất là thay thế mô cấy bằng mô tự thân (biểu bì mỡ) (Hình 4-14) Vùng lấy mô ghép là phần bên trong mông thay vì xương cụt, có lớp hạbì dày hơn và tối thiểu hình thành sẹo. Vùng thu hoạch không được vượt quá 10 mm chiều rộng và 6 cm chiều dài (Hình 1-59). 

Biểu bì mỡ được gọt dựa trên hình dạng mũi và kéo về phía trán bằng chỉ khâu dùng để kéo ra. Chỉ khâu này được cốđịnh bên ngoài bằng băng dính đơn giản trong 5 - 7 ngày. Đầu dưới của mảnh ghép được cố định vào sụn alar hoặc góc vách ngăn. Việc lớp hạ bì phải đối mặt với da hay xương mũi tùy thuộc vào bác sĩ thực hiện phẫu thuật (Hình 4-15). Nhiều người cho rằng việc lớp hạ bì đối mặt với da sẽ giúp cho lớp hạ bì có nhiều mạch máu nuôi dồi dào hơn, hỗ trợ cho sự sống sót của mảnh ghép. Mặc dù hầu hết các bác sĩ phẫu thuật khuyên rằng lớp hạbì nên đối mặt với da, nhưng khi xem xét hình dạng, lớp hạbì nên đối diện với mặt sàn, và tỷlệ hấp thụ thực tế cho thấy hầu như không có sự khác biệt. 

Ghép biểu bì mỡ có tỷ lệ hấp thụ cao, khiến cho việc dự đoán chiều cao của mũi sau phẫu thuật trở nên khó khăn và rất khó đểcó được hình dạng sắc nét. Tuy nhiên, nó giúp cho có nét tự nhiên ngay cả đối với những bệnh nhân có làn da mỏng, trong khi tái phẫu thuật với biểu bì mỡ có thể thực hiện trên mũi bị nhiễm trùng và nó cũng có thể được sử dụng trong trường hợp bị sẹo co rút nặng (Hình 4-16). 

Removed Goretex: Goretex được lấy ra 

Dermofat: biểu bì mỡ

Hình 4-14 Khắc phục đỏ da sóng mũi và nhìn thấy được các giới hạn của miếng cấy ghép
a: Đỏ da phát triển sau khi nâng sóng với Gore-Tex
b: Đã loại bỏ Gore-Tex và biểu bì mỡđược ghép vào
c: 6 tháng sau phẫu thuật sau khi ghép biểu bì mỡ(các đường nét miếng cấy ghép có thể nhìn thấy và hiện tượng đỏ da biến mất) 
Hình 4-15 Miếng cấy ghép biểu bì mỡa: lớp hạ bì ở trên 
b: lớp hạ bì ở dưới 
Hình 4-16 Miếng cấy ghép biểu bì m ỡtrên sóng mũi và đầu mũi với mảnh ghép mở rộng vách ngăn trong trường hợp da sóng mũi mỏng và co rút nghiêm trọng.
a: Trước phẫu thuật 
b: Sau phẫu thuật 

Khi sử dụng miếng cấy ghép

Chiều cao miếng cấy ghép được hạ thấp để giảm sức căng trên da

Miếng cấy ghép nên được đặt chính xác bên dưới màng xương trong trường hợp nó được đặt phía trên màng xương

Miếng cấy ghép được đặt dưới màng xương có thể ở vị trí nằm trong bao xơsau để làm dày mức độ mô hiện tại giữ miếng cấy ghép và da (Hình 4-17). 

Hình 4-17 Sự hình thành bao xơ mới dưới bao bao xơ sau
Hình 4-18 Độ đỏ của da và nhìn thấy được đường nét miếng cấy ghép có thể được cải thiện sau khi miếng cấy ghép mới được định vị trong khoang mới dưới bao xơ sau. Tuy nhiên, chúng ta phải nhớ rằng kết quả của kỹ thuật này có thể khác nhau.
a. Trước phẫu thuật
b: Sau phẫu thuật

Hình 4-18 là một hình ảnh của quy trình đó.

Bọc miếng cấy ghép bằng cân cơ cũng là một giải pháp hữu ích. (Hình.4-19). Đặc biệt, cân cơ thái dương hầu như không để lại sẹo ở vùng lấy và rất dễ thu hoạch. Cân cơ thái dương nông và cân cơ thái dương sâu đều có thểđược sửdụng, nhưng tác giả chỉ sử dụng được cân cơ thái dương sâu. Miếng cấy ghép được bọc bằng cân cơ thái dương có thể làm cho quy trình trông tự nhiên ngay cả đối với những bệnh nhân có làn da mỏng (Hình 4-20). 

Hình 4-19 Miếng cấy ghép được bọc bằng cân cơ thái dương
a: thu hoạch cân cơ thái dương
b: miếng cấy ghép silicone được bọc với cân cơ thái dương
Hình 4-20 Đỏ da và các đường nét miếng cấy ghép có thể nhìn thấy đã được cải thiện bằng cách sử dụng cân cơ thái dươnga: trước phẫu thuật 
b: loại bỏ miếng Gore-Tex, 
c, d: bọc miếng cấy ghép silicon với cân cơ thái dương
e: sau phẫu thuật

4.5 Đường nét miếng cấy ghép có thể nhìn thấy hoặc da mỏng

Đôi khi, miếng cấy ghép sẽ xuất hiện các đường nét rõ ràng qua da. Đây là điều thông thường với bệnh nhân có làn da mỏng vốn có hoặc bệnh nhân có làn da mỏng sau khi sử dụng miếng cấy ghép quá cao. Các giải pháp trong những trường hợp này giống như điều chỉnh sựđổi màu da được liệt kê trong chương IV.

4.6 Lộ miếng cấy ghép 

Lộ miếng cấy ghép qua da hoặc màng niêm mạc trong 0,5-10% phẫu thuật trong một số báo cáo. Lộ miếng cấy ghép là không phổ biến trừ khi miếng cấy ghép silicone hình chữ L hoặc hình thuyền tiếp tục được sử dụng đến đầu mũi. Lộ miếng cấy ghép, đặc biệt là qua da, gây biến dạng ở da (Hình.4-21). Hầu hết các trường hợp lộ miếng cấy ghép xảy ra ởđầu mũi, da trụ mũi, và màng niêm mạc bên trong khoang mũi (Hình 4-22) 

Hình 4-21 Biến dạng của đầu và trụ mũi: di chứng của lộ miếng cấy ghép 
Hình 4-22 Ví dụ khác về lộ miếng cấy ghép 

Nguyên nhân 

Hầu hết các trường hợp lộ miếng cấy ghép được gây ra do chèn miếng cấy ghép vào vùng đầu mũi. Miếng cấy ghép chỉnên được sử dụng cho đến khu vực vòm của sụn alar. Đặc biệt, miếng cấy ghép hình chữL có nguy cơ lộ cao hơn và nên tránh. Lộ miếng cấy ghép cũng có thể xảy ra khi hình dạng và kích thước của miếng cấy ghép không phù hợp, nếu đầu tận của miếng cấy ghép quá cứng hoặc nếu các đường giới hạn được gọt quá sắc nét. Tổn thương mô mềm do nhiễm trùng cũng có thể gây lộ miếng cấy ghép. 

Triệu chứng

Các triệu chứng của lộ miếng cấy ghép dễ dàng được nhìn thấy và nhận ra bởi bệnh nhân. Đầu mũi trở nên cứng khi chạm vào trong khi da chuyển sang màu trắng hoặc đỏ, đôi khi kèm theo đau do áp lực. Hình dạng giống như một vật thể sắp xuyên qua da (Hình 4-23). Đặt miếng cấy ghép mà không cốđịnh chúng trong giai đoạn này sẽkhiến cho miếng cấy ghép xuyên qua da và bị lộ. 

Hình 4-23 Lộ miếng cấy ghép đang diễn ra 
Hình 4-24 a: Da đầu mũi mỏng với biến dạng lúm đồng tiền sau khi loại bỏ miếng cấy ghép với nguy cơ lộ miếng cấy ghép đang diễn ra. 
b: Không có sự gia cốcho da đầu mũi mỏng, một mảnh ghép sụn trên đầu mũi dễ dàng nhìn thấy qua da. Do đó, da đầu mũi mỏng luôn đòi hỏi phải tăng cường với miếng ghép biểu bì. 

4.6.1 Điều trị

Đầu tiên, nếu miếng cấy ghép chưa bị lộ, giải pháp tương đối đơn giản. Có thể rút ngắn kích thước hoặc chiều dài của miếng cấy ghép để đảm bảo rằng miếng cấy ghép không mở rộng vào đầu mũi và các vịtrí có nguy cơ. Khu vực có nguy cơ lộmiếng cấy ghép sẽ cho thấy sự mỏng đi của các mô mềm trên da, điều này có thể khiến khu vực này bị lõm sau khi lấy miếng cấy ghép ra ngoài. Khu vực này nên được lấp đầy bằng miếng cấy ghép biểu bì mỡđể củng cố mô mềm ởđầu, sụn tai hoặc sụn tự thân khác nên tránh nếu không có sự gia cố biểu bì mỡ vì có thể nhìn thấy các đường nét qua làn da mỏng. (Hình 4-24).

Thứ hai, nếu miếng cấy ghép đã xuyên qua da hoặc màng niêm mạc, miếng cấy ghép phải được loại bỏ cẩn thận và da hoặc màng bị thủng phải được sửa chữa. Nếu khu vực này khó sửa chữa, cần phải chữa ởthì hai và điều chỉnh lại trong một cuộc tái phẫu thuật. Tái phẫu thuật cắt bỏ sẹo hoặc sửa chữa với vạt. 

Khi có thể khâu, cần phải gia cố da bị thủng và mô mềm bị mỏng bằng một miếngghép biểu bì mỡđể giảm thiểu tối đa sự co rút và biến dạng lõm. Nếu miếng cấy ghép đã bị lộ, có thể sử dụng phương pháp nâng sóng bằng các mô tự thân như biểu bì mỡ, nhưng chỉnên được thực hiện trong tái phẫu thuật sau ít nhất 3-4 tháng. Khu vực khâu tại vị trí lộ miếng cấy ghép có thể bị biến dạng lõm, do đó bệnh nhân cần được thông báo về khảnăng tái phẫu thuật. 

4.7 Tính di động của miếng ghép và sự sai lệch

4.7.1 Tính di động của miếng cấy ghép 

Nguyên nhân 

  • Chèn sai vị trí miếng cấy ghép trên màng xương (Hình.4-25)
  • Các vấn đề gây ra bởi màng xương yếu mặc dù miếng cấy ghép được đặt chính xác bên dưới màng xương.

Điều trị

Điều chỉnh bằng cách chèn miếng cấy ghép vào bên dưới màng xương. Nếu tình trạng được gây ra mặc dù miếng cấy ghép đặt ở vị trí chính xác, mà là vì màng xương yếu, bệnh nhân nên được trấn an rằng sự chuyển động nằm trong phạm vi bình thường nếu sự chuyển động này vẫn còn nhỏ. Nếu sự chuyển động này là đáng kể, miếng cấy ghép có thểđược chèn bên dưới bề mặt bao xơ, nhưng điều này rất khó thực hiện mà không làm tổn thương bề mặt phía sau của màng xương. Miếng cấy ghép Goretex có sự kết dính tốt hơn với xươngmũi và có sự phát triển bên trong của mô so với miếng cấy ghép silicone sẽ mang lại sựổn định cao hơn, và việc thay thế miếng cấy ghép cũng có thể giúp ích. 

4.7.2 Miếng cấy ghép lệch 

Nguyên nhân 

  • Miếng cấy ghép bị lệch được tạo ra khi tạo khoang để đặt miếng cấy ghép. Khi thực hiện vết mổ trên niêm mạc mũi bên phải để tạo khoang, rất dễ đẩy khoang theo hư ớng bên trái tại khu vực sóng mũi. Vì vậy, sẽ an toàn hơn khi rạch hai bên để tạo khoang. 
  • Chiều rộng: Khoang quá rộng có thể gây ra sự di chuyển quá mức của miếng cấy ghép, nhưng khoang quá khít với miếng cấy ghép khiến bạn khó xác nhận xem hình dạng khoang có phù hợp hay không. Do đó, khoang nên được tạo lớn hơn một chút so với miếng cấy ghép với đủ không gian để điều chỉnh trong vòng 1-2 tuần sau khi phẫu thuật khi phát hiện ra hiện tượng lệch. 
Hình 4-25 Khả năng di động của miếng cấy ghép được đặt phía trên màng xương
Miếng cấy ghép trên màng xương cho thấy sự di chuyển dễ dàng và có xu hướng bị lệch. Miếng cấy ghép dưới màng xương yếu cũng có thể đôi khi di chuyển nhưng phạm vi di chuyển của nó không lớn mà khá là hạn chế. 

c. Ví dụ, nếu sóng của bệnh nhân không đều, nếu sóng mũi nghiêng về một bên, thì miếng cấy ghép nên được điêu khắc để bù cho sự khác biệt góc cạnh của độ dốc sóng mũi hoặc nếu không thì miếng cấy ghép có thể bị lệch. 

4.7.3 Điều trị

  • Đối với miếng cấy ghép silicone, phương pháp cắt bao xơ bên ngoài dọc một bên được thực hiện ởphía đối diện với độ lệch bằng cách đặt các đường giới hạn của bao xơ lên mặt phẳng sàn và rạch theo chiều dài của miếng cấy ghép. Khoảng trống khoang thích hợp được tạo ra để đặt miếng cấy ghép, và miếng cấy ghép được đẩy về hướng vào đúng vị trí tạo lực ép đã nhắm trước và tại vị trí cố định (Hình 4-26). Đây là một biện pháp điều chỉnh đơn giản và hiệu quả. 
  • Một phương pháp khác liên quan đến việc loại bỏ miếng cấy ghép và hình thành một khoang mới chính xác bên dưới bao xơvà đặt miếng cấy ghép vào khoang mới này. Phương pháp này là an toàn nhất và hiệu quả nhất trong việc ngăn chặn các đường cong liên quan (Hình 4-27). Như trong trường hợp được đề cập trong phần a) việc điều chỉnh miếng cấy ghép bị lệch với các bao xơ bị bỏ lại có thể có nguy cơ bị lệch thêm vì bao xơ của túi mới và tỉ lệmô bình thường có thể không giống nhau ở bên trái và bên phải, gây ra sự co rút khác nhau trong quá trình lành thương. Vì vậy, một số bác sĩ phẫu thuật cho rằng các bao xơ phải được loại bỏ, nhưng tác giả tin rằng các lợi ích của việc loại bỏbao xơ không vượt qua lợi ích khi để bao xơ ở lại. Việc lệch lặp lại là không phổ biến, trong khi điều kiện của việc sai lệch là 
Hình 4-26 Cắt bỏ nang dọc một bên
a: Miếng cấy ghép silicone lệch
b: cắt bao xơ dọc theo giới hạn trái của bao xơ
c: Hậu phẫu sau 2 tuần 
Hình 4-27 Sửa chữa miếng cấy ghép bị lệch 
a: Trước phẫu thuật 
b: Hậu phẫu

chủ yếu dựa vào độ chính xác của khoang trong quá trình phẫu thuật và quan sát trong quá trình băng ép sau phẫu thuật. 

  • Chỉnh sửa miếng cấy ghép Goretex dễ dàng hơn do thiếu sự hình thành bao xơ. Cần có khoảng trống để di chuyển thích hợp theo hướng lệch của của miếng cấy ghép, sau đó thanh nâng được đưa vào bên dưới miếng cấy ghép để tách miếng cấy ghép ra khỏi xương mũi và sụn và đặt đúng vị trí của nó. Tất nhiên, quy trình có thểliên quan đến việc loại bỏ miếng cấy ghép hiện có và thay thế bằng miếng cấy ghép mới tùy thuộc vào điều kiện thực tế. 

4.8 Nhiễm trùng 

Tỷ lệ nhiễm trùng của miếng cấy ghép đã được báo cáo lên tới 5,3%, nhưng có một sự khác biệt đáng kể phụ thuộc vào bác sĩ phẫu thuật. Trong trường hợp tác giả, tỷlệ nhiễm trùng là khoảng 0,5%. Nhiễm trùng đòi hỏi phải loại bỏ miếng cấy ghép, gây căng thẳng đáng kể cho bệnh nhân và bác sĩ phẫu thuật vì mục tiêu cuối cùng của ca phẫu thuật vẫn chưa được hoàn thành (Hình 4-28). Hơn nữa, đã có báo cáo vềcác trường hợp nhiễm trùng sau nâng mũi tiến triển vượt ra khỏi nhiễm trùng cục bộ thành hội chứng sốc nhiễm độc, viêm nội tâm mạc nhiễm khuẩn, viêm tủy và các bệnh nhiễm trùng nói chung khác. Vì vậy, các thủ thuật nâng mũi bằng miếng cấy ghép cần phải dựa trên các biện pháp phòng ngừa tỉ mỉ. 

4.8.1 Nguyên nhân 

Nhiễm trùng có thể được gây ra bởi lỗi trong việc khử trùng, chảy máu và sựcăng của mô. Nó thường xảy ra khi hệ thống miễn dịch của bệnh nhân bị suy yếu do căng thẳng, hút thuốc và những thứ tương tự. 

Hình 4-28 Nhiễm trùng sau khi nâng sóng mũi 
a: miếng cấy ghép silicone
b: miếng cấy ghép Gore-Tex

4.8.2 Phòng ngừa nhiễm trùng 

  • Thực hành thao tác vô trùng tỉ mỉ
  • Sử dụng miếng cấy ghép sau khi bảo quản trong dung dịch kháng sinh hoặc dung dịch betadine. 
  • Bơm rửa khoang nơi miếng cấy ghép sẽ được đưa vào bằng kháng sinh. 
  • Bệnh nhân nên duy trì tình trạng thể trạng tốt trước và sau phẫu thuật. 
  • Các mô cần phải được giảm bớt sức căng.
  • Bệnh nhân bị viêm mũi nặng cần tránh phẫu thuật, và bệnh nhân bị viêm xoang cần đặc biệt thận trọng.
  • Bệnh nhân nên được tiêm kháng sinh sau phẫu thuật cho mục đích phòng ngừa. 
  • Vì khối máu tụ làm tăng nguy cơ nhiễm khuẩn, cầm máu trong phẫu thuật và băng ép sau phẫu thuật là rất quan trọng. Bệnh nhân xuất hiện chảy máu nhiều hơn bình thường trong phẫu thuật được khuyến cáo bằng cách đặt ống dẫn lưu vào vị trí vết mổ trong một ngày. Khối máu tụđã hình thành trong quá trình phẫu thuật cần phải được loại bỏ bằng cách sử dụng ống tiêm ngay khi nó ở dạng lỏng trong một tuần sau khi phẫu thuật. 

Đặt miếng cấy ghép bên dưới chứ không phải bên trên màng xương là một kỹ thuật phẫu thuật được sử dụng để giảm thiểu tối đa nguy cơ nhiễm trùng, vì màng xương dày hơn và mạnh hơn mô dưới da và mô dưới cân cơ. Miếng cấy ghép lớn hơn với độ cứng lớn hơn sẽ dễ gây ra sự ăn mòn trên thành làm tăng nguy cơ nhiễm trùng. Miếng cấy ghép mỏng, ngắn và mềm được cho là làm giảm nguy cơ nhiễm trùng. 

4.8.3 Điều trị

Một khi nhiễm trùng phát triển, một vết mổ nên được thực hiện ở niêm mạc mũi để khử trùng môi trường xung quanh của miếng cấy ghép bằng kháng sinh. Bệnh nhân cũng nên được điều trị bằng kháng sinh thông qua việc uống hoặc tiêm tĩnh mạch.

Nếu việc điều trị không cải thiện sau một tuần, miếng cấy ghép phải được loại bỏngay lập tức, nếu không bệnh nhân có nguy cơ bị co rút, tổn thương sụn hoặc mô mềm, và tạo lỗ dò. Thực hiện xét nghiệm độ nhạy cảm với kháng sinh với mủ hoặc dịch từ mô từ khu vực bị nhiễm trùng là một bước cần thiết để chọn kháng sinh thích hợp. 

Sau khi loại bỏ miếng cấy ghép, tái phẫu thuật nên được thực hiện 6 tháng sau hoặc muộn hơn, nhưng thời hạn có thể rút ngắn xuống còn 2 tuần nếu tái phẫu thuật chỉdựa vào các mô tự thân. 

4.9 Phản ứng của cơ thể với vật lạ

Ngay cả trong trường hợp không có nhiễm trùng, có thể xảy ra sưng tiếp diễn và lặp đi lặp lại và hồng ban tại chỗ có thể cải thiện hoặc trầm trọng hơn mà không biến mất hoàn toàn được. Uống thuốc kháng viêm giúp cải thiện các triệu chứng, nhưng trong hầu hết các trường hợp, miếng cấy ghép cần phải được loại bỏ. 

4.10 Các dấu hiệu nhìn thấy được của việc phẫu thuật có dùng miếng cấy ghép

Khi bất cứ ai có thể nhìn thấy bệnh nhân đã được phẫu thuật bằng miếng cấy ghép, có thể nói rằng đó là khi miếng cấy ghép đã mang lại một vẻ bề ngoài có dấu hiệu phẫu thuật với miếng cấy ghép. Điều này không phải gây ra bởi một lý do. Chiều cao quá mức của miếng cấy ghép có thể làm cho mũi có vẻ không tự nhiên, nhưng da mỏng, đổi màu hoặc lộ miếng cấy ghép cũng là những lý do phổ biến. Các đường giới hạn của miếng cấy ghép có thể nhìn thấy được vì nhiều lý do cũng có thể là một yếu tố. Hầu hết, bề ngoài có các dấu hiệu của việc mổ có dùng miếng cấy ghép gây ra không phải bởi một yếu tố mà bởi sự kết hợp của các yếu tố này. Do đó, giải pháp cho vấn đề này là giải quyết từng yếu tố. Các điều chỉnh cho sựđổi màu da và mức độ lộ của miếng cấy ghép được giải quyết trong phần IX và V, và phần này sẽ đề cập các dấu hiệu khi khám thấy các đường giới hạn của miếng cấy ghép. 

4.10.1 Các dạng dấu hiệu 

  • Các đường giới hạn của miếng cấy ghép có thể nhìn thấy được chia thành 5 loại sau (Hình 4-29). 
  • Khi chiều rộng miếng cấy ghép quá rộng 
  • Khi chiều rộng miếng cấy ghép quá hẹp
  • Khi miếng cấy ghép được gọt quá thô và góc cạnh 
  • Khi da trở nên quá mỏng
  • bao xơ được hình thành 

Các loại (a) đến (d) xảy ra đối với tất cả các miếng cấy ghép bất kể loại miếng cấy ghép nào (cảsilicone và Goretex), nhưng dạng (e) sự hình thành bao xơ chỉ liên quan đến miếng cấy ghép silicone. Các loại còn lại (a) - (c) dựa trên cảm giác thẩm mỹ của bác sĩ phẫu thuật, chuyên môn, kinh nghiệm, và sự thể hiện liên quan đến việc gọt của miếng cấy ghép. 

Hình 4-29 5 loại bề ngoài có các dấu hiệu của việc phẫu thuật có dùng miếng cấy ghépa: miếng cấy ghép rộng, b: miếng cấy ghép hẹp, c: miếng cấy ghép với các đường giới hạn sắc nét, d: da mỏng,e: sự co rút bao xơ.

4.10.2 Phương pháp điều chỉnh cho từng loại (Hình 4-30) 

Nếu vấn đề về việc nhìn thấy được miếng cấy ghép là do chiều rộng của miếng cấy ghép quá hẹp hoặc rộng, miếng cấy ghép có thể đơn giản thay thế bằng một miếng cấy ghép khác với chiều rộng phù hợp hơn. Tương tự, miếng cấy ghép với các góc quá mức có thểđược thay thế bằng miếng cấy ghép không có. Các vấn đề xuất phát từ da mỏng có thểđược giải quyết bằng các phương pháp được liệt kê trong phần IV và V. 

5 Miếng cấy ghép nào ít phát sinh vấn đề lộ hơn

Người ta thường tin rằng miếng cấy ghép Goretex làm mỏng da ít hơn và ít phát sinh vấn đề lộ hơn so với sản phẩm silicon, nhưng cũng có nhiều trường hợp đi ngược lại quan điểm này.

Các trường hợp dưới đây xảy ra với Goretex gây ra sự bám dính da và gây ra lộ hơn vềcác đường giới hạn của miếng cấy ghép (Hình 4-31). Trong những trường hợp này, đường giới hạn nhìn thấy được của miếng cấy ghép tương tự với dạng gây ra bởi viên nang trong miếng cấy ghép silicone. 

Xu hướng của Goretex để giảm nguy cơ mỏng da và mang lại vẻ tự nhiên hơn là có thể áp dụng 

Hình 4-30 Sửa chữa từng loại bề ngoài nhìn thấy được đã phẫu thuật với miếng cấy ghép
a: Miếng cấy ghép với chiều rộng quá rộng đã được thay đổi với một chiều rộng nhỏ hơn
b: Miếng cấy ghép có chiều rộng quá hẹp được thay đổi với chiều rộng ít hẹp hơn
c: Miếng cấy ghép với đường giới hạn được gọt quá sắc nét đã được thay đổi thành các góc cạnh và độ dốc trơn tru.
d: Da sóng mũi mỏng được điều chỉnh bằng cách sử dụng một miếng cấy ghép được che phủ bằng cân cơ thái dương.
e: Trong trường hợp bao xơ bịphì đại và co rút, một giải pháp là cắt bỏbao xơ và thay đổi miếng cấy ghép thành Gore-Tex sẽ không hình thành bao xơ. 

trong giai đoạn hậu phẫu sớm. Tuy nhiên, với thời gian trôi qua, da bám trực tiếp vào miếng cấy ghép khiến nó trở nên dễ nhìn thấy, trong khi việc nhìn thấy các đường giới hạn trong các giai đoạn này là không phải hiếm. Bác sĩ phẫu thuật nên lưu ý rằng việc thiếu sự hình thành bao xơ có thể khiến da bám dính quá chặt vào miếng cấy ghép, điều này có thể khiến miếng cấy ghép trở nên rõ hơn.

Nói tóm lại, màu da thay đổi, độ dày của da và mức độ hiển thị các đường giới hạn phụ thuộc vào chiều cao của miếng cấy ghép.

Hình 4-31 Đường nét và đường giới hạn Gore-Tex có thể dễ dàng nhìn thấy do sự bám dính của da dọc theo miếng cấy ghép. 

độ mỏng da của bệnh nhân và độ căng của da trên khu vực miếng cấy ghép và ít liên quan đến loại miếng cấy ghép được sử dụng.

Điều tương tự áp dụng cho độ cứng của miếng cấy ghép. Miếng cấy ghép silicon mềm không đảm bảo ít lộ hơn. Miếng cấy ghép loại mềm cho phép sự bám dính tốt hơn với xương mũi để có sựổn định hơn, và nó mang lại sự kích thích thấp hơn cho các mô mềm và giảm nguy cơ nhiễm trùng, nhưng ít liên quan đến việc mang lại vẻ tự nhiên. 

Độ cứng của miếng cấy ghép không ảnh hưởng đến da mũi, nhưng ảnh hưởng đến sự bám dính của bề mặt sàn với xương. Miếng cấy ghép càng mềm thì độ bám dính càng lớn cho phép ít dịch chuyển hơn và ít sự chuyển động hơn. Tuy nhiên, những điều này ít liên quan đến sựđổi màu da và các dấu hiệu nhận biết khác sau phẫu thuật. 

Trong khi đó, các vấn đề như mỏng và đỏ da không thể được khắc phục bằng cách sử dụng miếng cấy ghép silicone có độ mềm cao, Goretex hoặc các loại miếng cấy ghép khác có độ cứng thấp hơn.

Miếng cấy ghép mang lại vẻ tự nhiên cần phải đáp ứng các điều kiện sau: 

  • Chiều cao của miếng cấy ghép: Miếng cấy ghép cao hơn làm tăng nguy cơ nhìn không tự nhiên. 
  • Độ dày da sóng mũi: Bệnh nhân sinh ra có lớp da mỏng ở sóng mũi hoặc sử dụng miếng cấy ghép quá cao đã làm mỏng da thì dễcó khuynh hướng lộsóng và có thể nhìn thấy được các đường giới hạn của miếng cấy ghép. 
  • Sức căng của da ởs óng mũi: Sự căng của da có liên quan đến màu đỏ của da, đây là một trong những dấu hiệu nhận biết vẻ bề ngoài đã phẫu thuật. 
  • Khoang: Sự tồn tại của một lượng mô mềm vừa đủ giữa miếng cấy ghép và da giúp làm giảm sự nhận biết của miếng cấy ghép. Lớp này có thể được bổ sung bằng cách sử dụng cân cơ hoặc bao xơ từ phẫu thuật trước đó.
  • Gọt miếng cấy ghép: Chiều rộng của miếng cấy ghép và độ dốc ở cả hai bên của miếng cấy ghép quyết định vẻ bên ngoài tự nhiên.

6 Giảm chiều rộng lỗ mũi và alar

6.1 Nền tảng

Không giống như người da trắng, nhiều người châu Á có ala rộng và lỗ mũi bè (Hình 11-1). Đặc biệt, lỗ mũi và ala của nhiều người Việt Nam rất rộng nên nhu cầu phẫu thuật liên quan đến vấn đề này rất phong phú. Hình dạng của mũi châu Á khác với hình dạng của người da trắng; do đó, không cần thiết phải coi mũi của người da trắng là tiêu chuẩn thẩm mỹ khi nói đến việc giảm chiều rộng lỗ mũi và ala.

Hình 11-1 Lỗ mũi và alar của người châu Á và da trắng 
Lỗ mũi và ala của một người châu Á thường rộng và bè hơn so với người da trắng.

6.2 Phương pháp phẫu thuật 

Phương pháp phẫu thuật để giảm chiều rộng lỗ mũi và ala được quyết định tùy thuộc vào ba dạng. 

a. Trong trường hợp vành alar lớn (Alar bè): Cắt bỏ hình nêm của nền alar (Cắt bỏWeir)

b. Trong trường hợp nền lỗ mũi rộng: cắt bỏ nền lỗ mũi

c. Trong trường hợp có cả hai alar bè và nền lỗ mũi rộng: Cắt bỏ Weir + Cắt bỏ nền lỗ mũi

6.2.1 Cắt bỏ hình nêm của nền alar (Cắt bỏ Weir)

Đây là dạng cắt nền alar hình dạng nêm (Hình 11-2). Tốt hơn là định vịđư ờng rạch về 1 mm phía trên rãnh alar. Nếu đầu trên điểm kết thúc của đường rạch tiến vềphía trên rãnh alar, nó có thể làm tổn thương động mạch mũi bên ngoài. Vì vậy, cần thiết chú ý ở sốlượng mô cắt bỏ. Độ sâu vết mổ tùy thuộc vào cơ, trong khi không thâm nhập vào màng. Chiều rộng thường xuyên nhất của vết mổ là khoảng 2-4mm. 

6.2.2 Cắt bỏ nền lỗ mũi

Đây là một phẫu thuật thu hẹp chiều rộng của ngưỡng lỗ mũi và sàn lỗ mũi bằng cách cắt bỏ nền lỗ mũi (Hình 11-3). Nếu số lượng được cắt bỏ trong vòng 3 mm nên khâu lại sau khi rạch. Tuy nhiên, nếu vết mổ được thực hiện nhiều hơn số lượng đã đề cập ở trên, đường rạch nên mở rộng ra bên ngoài lỗ mũi dọc theo rãnh alar. 

6.2.3 Cắt bỏ Weir + nền lỗ mũi

Trong trường hợp có alar bè và sàn mũi rộng, cắt bỏ Weir và nền lỗ mũi được thực hiện cùng nhau (Hình 11-4)

Hình 11-1 Lỗ mũi và alar của người châu Á và da trắng 
Lỗ mũi và ala của một người châu Á thường rộng và bè hơn so với người da trắng.
Hình 11-2-2 Chỉnh sửa lỗ mũi hình tam giác ngược với vành alar dày (Cắt bỏ Weir, giảm độ dày vành alar, tạo hình đầu mũi với miếng ghép thanh chống trụmũi)
a: trước phẫu thuật, b: quy trình mổ, c: sau phẫu thuật 
Hình 11-3 Giảm nền lỗ mũi
Sửa chữa đơn giản là đủ cho việc giảm một lượng nhỏ (a), trong trường hợp cắt bỏ một lượng lớn, vết mổ phải được mở rộng ra bên ngoài từ sàn lỗ mũi (b).
Hình 11-4-1 Cắt bỏ Weir với giảm nền lỗ mũi (quy trình mổ) a, b, c, d: thiết kế, f: cắt bỏ nền alar và sàn lỗ mũi,g: khâu vạt nền alar bên phải vào ngưỡng lỗ mũi,h: cắt tỉa vạt, j: Việc sửa chữa sàn lỗ mũi phải được đẩy ra đủđểngăn ngừa biến dạng đảo ngược (biến dạng chữ Q). 
Hình 11-4-2 Trường hợp a: trước phẫu thuật b: sau phẫu thuật 

6.2.4 Khâu khép alar 

Đây là một phẫu thuật thu hẹp chiều rộng alar không phải bằng cách cắt nền alar hoặc sàn lỗ mũi mà bằng cách sử dụng chỉ khâu (Hình 11-5). Nó đơn giản và không để lại vết sẹo; tuy nhiên, hiệu ứng không kéo dài

Hình 11-5 Khâu khép alar 

7 Sửa chữa alar co rút 

Các nguyên nhân của sự co rút alar rất khác nhau như sau (Hình 11-6).

Bẩm sinh

  • Sự giảm sản của sụn alar
  • Sụn alar bị sai vị trí về phía đầu

Mắc phải

  • Cắt bỏ quá mức phần đầu của sụn alar
  • Sẹo co rút

Nhiều bác sĩ phẫu thuật đ ề xuất các phương pháp điều chỉnh khác nhau 

7.1 Trong trường hợp co rút nhẹ

Tái định vị sụn ngoài của sụn alar theo hướng đuôi sau khi nó tách khỏi dây chằng phụ (Hình 11-7) 

Hình 11-6 Nguyên nhân co rút alar 
a: xoay phía đầu của sụn alar
b: xoay phía đầu của sụn alar sau khi cắt quá nhiều phần đầu sụn ngoài của sụn alar, c: alar rút lại do sẹo co rút 
Hình 11-7 Sửa chữa alar co rút nhẹ

7.2 Các phương pháp điều chỉnh chính xác hơn

Miếng ghép vành Alar (miếng ghép đường viền alar) (Hình 11-8) Đây là một phương pháp sử dụng miếng cấy ghép sụn tai hoặc sụn vách ngăn dọc theo đường viền alar. Nó rất đơn giản và dễ học. Hiệu quả tương đối thỏa đáng (Hình 11-9). 

Miếng ghép đường viền alar mở rộng với cải tiến tiền đình V-Y Đây là một phương pháp phẫu thuật đã được tác giả sử dụng trong một thời gian dài, có thể tối đa hóa hiệu quảđi ều chỉnh trong trường hợp không đủ sửa chữa với miếng ghép đường viền alar do da alar vùng dính chặt (Hình 11-10). Đầu gần của miếng ghép đường viền alar được cốđịnh vào vòm alar trong khi đầu xa được đưa vào khoang mô mềm của vành alar cho đến khi chạm tới phía trước rãnh alar – gò má. Đồng thời, vạt cải tiến V-Y được tạo ra và tiến về tiền đình da. Phương pháp này có thể mang lại kết quả thuận lợi trong trường hợp alar co rút nghiêm trọng (Hình 11-11). 

Hình 11-8 Miếng ghép đường viền alar
Hình 11-9 Trước và sau phẫu thuật của miếng ghép đường viền alar a: Trước phẫu thuật, b: sau phẫu thuật, 
Hình 11-10 Miếng ghép đường viền alar mở rộng với vạt cải tiến V-Y tiền đìnha: Minh họa của miếng ghép đường viền alar mở rộng với sự cải tiến V-Y tiền đình.b, c: thiết kế cho vạt cải tiến V-Y tiền đình, d: Vạt cải tiến V-Y được nâng lên, e: khoang cho miếng ghép kết thúc ởxa đang được thực hiện f: Miếng ghép đường viền Alar đang đư ợc đặt. Đầu tận đầu gần được khâu lại tại vòm alar, đầu tận đầu xa được đặt trong khoang dư ới da. g: vạt cải tiên V-Y được nâng cao và sửa chữa. 
Hình 11-11 hình trước và sau mổ của miếng ghép đường viền alar mở rộng với sựcải tiến tiền đình V-Y a, b: Trước phẫu thuật c, d: sau phẫu thuật

Miếng ghép thanh chống sụn ngoài 

Phẫu thuật này được sử dụng rất hiệu quả cho co rút alar nghiêm trọng, đầu mũi bịchèn ép hoặc sụp alar (Hình 11-12, Hình 6-140) 

Miếng ghép tổng hợp 

Phẫu thuật đặt một miếng ghép tổng hợp u sụn dưới da vào khu vực vết mổ sau khi đư ờng rạch tiền đình được thực hiện song song với vành alar và sau đó vành được kéo xuống để tạo khoảng trống. Đối với miếng ghép tổng hợp, sụn tai – miếng ghép da hoặc sụn vách ngăn – miếng ghép màng niêm mạc chủ yếu được sử dụng (Hình 11-13). Kết quả tương đối khả quan (Hình 11-14) nhưng nếu nó được sử dụng trong co rút alar nghiêm trọng với lớp da căng, có một sốtrường hợp có thể xuất hiện sẹo phồng theo mô hình cửa sập (Hình 11-15). 

Miếng ghép gian sụn 

Phẫu thuật chèn sụn vách ngăn mũi vào khoảng trống được cung cấp sau khi bóc tách giữa sụn trên bên ngoài và sụn ngoài của sụn alar (Hình 11-16). 

Hình 11-12 Miếng ghép thanh chống sụn ngoài
Hình 11-13 Miếng ghép tổng hợp để hiệu chỉnh alar co rút a: Đường mổ tiền đình, b: miếng ghép tổng hợp tai c: miếng ghép phải được khâu chắc chắn.
Hình 11-14 Trước và sau phẫu thuật với miếng ghép tổng hợp a: Alar co rút bên phải (trước phẫu thuật), b: sau khi dùng miếng ghép tổng hợp hình sau phẫu thuật (bên phải), c: Alar co rút, cả2 bên (trước phẫu thuật), d: hình sau mổ sau khi dùng miếng ghép tổng hợp cả 2 bên 
Hình 11-15 Sự xuất hiện cửa sập giống như vết sẹo của miếng ghép tổng hợp A: trước phẫu thuật B: sau phẫu thuật C: miếng ghép tổng hợp giống như một vết sẹo cửa sập 
Hình 11-16 miếng ghép gian sụn 

8 Sửa chữa trụm mũi

8.1 Sửa chữa trụ mũi co rút

Định nghĩa của trụ mũi co rút

Trục dài kết nối các điểm phía trước nhất và phía sau nhất của lỗ mũi chia lỗ mũi hình bầu dục thành các phần trước và sau. Khoảng cách từ trục này đến vành alar là AB và khoảng cách từ trục đến vành trụmũi là BC. Mối quan hệbình thường là AB = BC và khoảng cách của BC là khoảng 1-2 mm. Nếu khoảng cách của BC nhỏhơn 1-2mm, nó được định nghĩa là một trụ mũi co rút. Trong trụmũi co rút, phần dư ới của trụmũi thường được kéo lên trong khi đi kèm với một góc nhọn mũi - môi (Hình 11-17). 

Nguyên nhân gây co rút 

  • Sự thiếu hụt của đuôi vách ngăn
  • Giảm sản của mảnh trước hàm và ANS (cột sống mũi trước) 
  • Cắt bỏ quá mức đuôi vách ngăn
  • Sẹo co rút 

Phương pháp phẫu thuật 

Miếng ghép sụn ở phía trước của sụn trong 

Nếu sụn trong không yếu, sự điều chỉnh có thểđư ợc thực hiện bằng cách dùng miếng ghép sụn giữa sụn trong và da. Đối với miếng ghép, sụn tai hoặc sụn vách ngăn mũi được sử dụng (Hình 11-18). Sau khi rạch ở bên trong trụ mũi, khoang được chèn với miếng ghép giữa sụn trong và da được tạo ra và sau đó sụn được chèn vào (Hình 11-19). Không cần thiết để cố định miếng ghép nhưng nếu liên quan đến lệch, nó có thểđư ợc cốđịnh từ bên ngoài da bằng cách sử dụng chỉ khâu kéo ra để cột chỉ bên ngoài da bằng cách đặt bông gòn hoặc một miếng giấy dày lên da. Lưu ý rằng tác dụng của phương pháp này có thểkhông đủtrong trường hợp người châu Á có sụn trong yếu và da dày (Hình 11-20).

Hình 11-17 Mối quan hệ Alar – trụ mũi
a: Mối quan hệ alar – trụ mũi bình thường
b: trụ mũi co rút lại, c: bệnh nhân bị co rút trụ mũi
Hình 11-18 Miếng ghép sụn để điều chỉnh trụ mũi co rút lại 
Hình 11-19 Hình thành khoang thông qua vết rạch rìa trụ mũi
Hình 11-20 Trước và sau mổ của bệnh nhân bị co rút trụ mũi

a: Trước phẫu thuật 
b: sau phẫu thuật 

Chèn miếng cấy ghép 

Trong trường hợp có giảm sản mảnh trước hàm và ANS, miếng cấy ghép được chèn xung quanh ANS và vùng đuôi vách ngăn. Phẫu thuật được tiến hành bằng cách rạch 4-5 mm trên khe trên vùng nướu miệng bên trong miệng. Thông qua vết mổ này, ANS và đuôi vách ngăn được bộc lộ và sau đó miếng cấy ghép được đưa vào sau khi hình thành khoang để định vị miếng cấy ghép. Sử dụng chỉ khâu tan, miếng cấy ghép được cố định vào mô mềm của ANS hoặc đuôi vách ngăn (Hình 11-21). 3-4 mm x 10-12 mm là phù hợp với kích thước của miếng cấy ghép và dưới 6 mm là độ dày phù hợp. Trong trường hợp chèn miếng cấy ghép quá dày cho những người có làn da mỏng, miếng cấy ghép có thể được nhìn thấy qua da. Ngoài ra, phương pháp này không thểđư ợc sử dụng cho những bệnh nhân bị lệch ANS hoặc đuôi vách ngăn. Sau phẫu thuật, góc mũi môi trở nên rộng gây ra tình trạng xoay phía đầu của đầu mũi.

Miếng ghép mở rộng vách ngăn

Chỉ định dùng miếng ghép mở rộng vách ngăn ở bệnh nhân bị co rút trụ mũi như sau. 

  • Một bệnh nhân bị co rút trụ mũi rất nặng 
  • Một bệnh nhân với sụn trong rất yếu và da dày 
  • Một bệnh nhân bị sẹo co rút sau phẫu thuật nâng mũi trước đó 
  • Một bệnh nhân bị tổn thương đuôi vách ngăn
Hình 11-21 Sửa chữa trụ mũi co rút lại 
a: Hình thành khoang
b: Miếng cấy ghép để điều chỉnh trụ mũi co rút lại 
Hình 11-22 Hai sụn thường được sử dụng cho miếng ghép mở rộng vách ngăn
a: Sụn vách ngăn
b: Sụn sườn 

Sụn vách ngăn hoặc sụn sườn chủ yếu được sử dụng (Hình 11-22). Bằng cách làm cho phần đuôi của miếng ghép vươn tới khu vực ANS, nền trụ mũi phải được kéo dài đầy đủ (Hình 11-23). 

Hình 11-23 Miếng ghép mở rộng vách ngăn cho phép kéo dài trụ mũi
a: Miếng ghép mở rộng vách ngăn sử dụng sụn vách ngăn,b: Cố định sụn Alar với miếng ghép, c: Trước phẫu thuật trụ mũi co rút,d: sau phẫu thuật 

8.2 Sửa trụ mũi bị treo 

Trụ mũi treo ngược lại với trụ mũi co rút. Trong đó trụmũi bị rủ quá mức về phía đuôi so với vành alar (Hình 11-24). 

Nguyên nhân 

  • Đuôi sụn vách ngăn dài
  • Độ rộng lớn của sụn trong (Hình 11-25) 
  • Sụn trong treo và dài trong hình dạng cong (Hình 11-26)

Phương pháp phẫu thuật 

  • Các phương pháp phẫu thuật tùy thuộc vào nguyên nhân được đề cập ởtrên như sau. 
  • Cắt bỏ dải sụn vách ngăn đuôi/ vách ngăn màng và khâu sụn trong –vách ngăn (Hình 11-27, Hình 11-28)
  • Cắt bỏ dải phần đuôi của sụn trong (Hình 11-29, Hình 11-30)
  • Cắt bỏ phân đoạn và cắt bỏ dải của sụn trong (Hình 11-31, Hình 11-32) 
Hình 11-24 Trụ mũi treo
Hình 11-25 Nguyên nhân trụ mũi treo: độ rộng của sụn trong lớn 
Hình 11-26 Nguyên nhân trụ mũi treo: sụn trong dài và cong 
Hình 11-27 Cắt bỏ dải sụn vách ngăn đuôi và vách ngăn màng
a; Hình minh họa cho thấy sự cắt bỏ dải của sụn vách ngăn đuôi và khâu vách ngăn – sụn trong
b: Cắt bỏ dải sụn vách ngăn đuôi
c: cắt bỏ dải vách ngăn màng
d: khâu vách ngăn – sụn trong
Hình 11-28 Trước và sau phẫu thuật của sửa chữa trụ mũi treo (cắt bỏ dải sụn vách ngăn đuôi / vách ngăn màng và khâu sụn trong –vách ngăn)
a: Trước phẫu thuật 
b: sau phẫu thuật 
Hình 11-29 Cắt bỏ dải của phần đuôi của sụn trong 

 

Hình 11-30 Hình trước và sau phẫu thuật của sửa chữa trụ mũi treo (cắt bỏ dải phần đuôi của sụn trong và khâu sụn trong –vách ngăn)
a: Trước phẫu thuật 
b: sau phẫu thuật 
Hình 11-31 Cắt bỏ phân đoạn và cắt bỏ dải của sụn trong 
a: Hình minh họa cho thấy sự cắt bỏ phân đoạn và cắt bỏ dải của sụn trong
b: cắt bỏ dải sụn trong
c: cắt bỏ phân đoạn của sụn trong
d: khâu vách ngăn – sụn trong, 

Tất cả các kỹ thuật có thể được thực hiện thông qua phương pháp đường mổ bên trong mũi.

Hình 11-32 Hình trước và sau phẫu thuật của bệnh nhân Hình 11-31 (cắt bỏ đoạn và cắt bỏ dải của sụn trong và khâu vách ngăn – sụn trong) 
a: Trước phẫu thuật b: sau phẫu thuật
Ngày đăng

* SĐT của bạn luôn được bảo mật
* Nhập nếu bạn muốn nhận thông báo phẩn hồi email
Gửi câu hỏi
Hủy
    (Quy định duyệt bình luận)
    0/ 5 0
    5
    0%
    4
    0%
    3
    0%
    2
    0%
    1
    0%
    Chia sẻ nhận xét
    Đánh giá và nhận xét
      logo
      Nhà thuốc uy tín số 1 Nhà thuốc
      uy tín số 1
      Cam kết 100% chính hãng Cam kết 100%
      chính hãng
      Dược sĩ giỏi tư vấn miễn phí Dược sĩ giỏi tư
      vấn miễn phí
      Giao hàng toàn quốc Giao hàng
      toàn quốc
      Gửi
      vui lòng chờ tin đang tải lên

      Vui lòng đợi xử lý......

      1900 888 633